Chia tay em trước khi lấy vợ để làm tròn chữ hiếu nhưng trong đầu tôi luôn hiện lên hình bóng của em...

Tôi vừa mới lấy vợ. Chắc hẳn nhiều người sẽ bảo tôi hèn. Cũng đúng thôi. Tôi không dám đối đầu với xã hội, tôi không dám cãi lời cha mẹ và tôi cũng không dám đối mặt với em. Tôi hèn.

Vài hôm trước ngày cưới, tôi dành trọn thời gian cho em. Cùng em dạo quanh Sài Gòn rồi chạy xuống Vũng Tàu bằng xe máy. Tôi muốn được một lần cuối ôm trọn hình ảnh của em, một thứ đối với tôi sẽ rất xa xỉ nếu qua ngày trọng đại của cuộc đời mỗi con người ấy. Tôi chia tay em hai ngày trước khi cưới. Tôi nghĩ tôi sẽ để em rời xa, để đến nhường em cho một người mới, một hạnh phúc mới.



Nhưng không, tôi chẳng cao thượng được. Sau khi cưới, tôi nhớ em điên cuồng. Hình ảnh của em đã ngấm vào từng thớ thịt. Làm sao mà có thể dứt ra cơ chứ. Với vẻ đẹp trai, nam tính thì chắc không khó để tìm một người mới. Em thu hút cả nam lẫn nữ. Nói không ngoa, chỉ cần em cười, khối đứa phải ngẩn ngơ.

Tôi đến nơi em làm việc, vì không có lý do để được vào tận phòng hỏi nên chỉ dừng chân ở trước cửa mỗi khi tan sở. Em vẫn đẹp, vẫn nam tính và vui vẻ. Chỉ dám đứng từ xa nhìn lại, thấy em vậy, tôi cũng vui theo.


Tìm đến nơi em ở, em có thói quen khi về nhà chỉ nhốt mình trong phòng để chơi game, nấu ăn hoặc vẽ một bức tranh. Rất ít khi em la cà ngoài đường. Một sức mạnh nào đó đã thôi thúc tôi gõ cửa. Cửa mở, em đứng trước mặt. Em bình thản đến lạ. Vẫn mời tôi vào nhà, rót nước như một vị khách đến thăm. Một vị khách không hơn không kém. Tôi là người yêu em mà. Tại sao lại xa lạ đến vậy?

Vợ tôi rất tốt. Là bạn thời đại học và có quen với mẹ.Không thân lắm nhưng vẫn hay đến nhà đưa mẹ tôi đi chùa, xem bói. Mối quan hệ này cũng do mẹ sắp đặt mấy năm về trước. Nhưng rất tiếc, tôi lại là gay. Nhắm mắt đưa chân để cha mẹ yên lòng và tránh khỏi sự đàm tiếu của xã hội. " Thằng này hơn ba mươi vẫn chưa có vợ, chắc bê đê rồi". Thú thật, đến tận bây giờ, số lần tôi chạm vào người cô ấy tính không qua được hai bàn tay. Người tôi muốn ở bên cạnh là em. Tôi muốn người tôi gặp sau cánh cửa nhà mỗi lần đi làm về là em. Cùng nhau ăn những món mình thích và cùng cho nhau cảm giác làm "chồng".

Mấy hôm nay tôi cứ hoài suy nghĩ. Thôi giờ cứ trọn đạo làm con, cố gắng có con rồi tìm một lý do để chia tay. Với lý do sợ hôn nhân, tôi có thể đến với em mà không ai ép uổng. Nhưng nói dễ, làm khó. Mà chắc gì em đã chịu. Và một người hèn như tôi chắc gì đã dám làm. Rồi em cũng sẽ có người mới. Còn tôi, chắc từ giờ, tôi chỉ biết lấy nỗi buồn làm bạn đồng hành. Tôi sợ về nhà vì tâm trí tôi đã ở trọn bên em mất rồi. Tôi phải làm sao đây?

Chia tay em trước khi lấy vợ để làm tròn chữ hiếu nhưng trong đầu tôi luôn hiện lên hình bóng của em... Reviewed by Boys Love Viet on September 15, 2017 Rating: 5

1 comment:

All Rights Reserved by BL Việt © 2015 - 2017
Powered by Blogger.