"Xăm hình nhau lên tim vì sợ... quên mất nhau"

Tôi là thợ xăm. Khách hàng rất đa dạng. Trong đó đa số là các bạn trẻ thích có tí mực trên người, số thì thấy đẹp, thấy thích thì làm. Cũng có người đến xăm vì muốn lưu giữ những kỷ niệm.



Hôm đó là buổi chiều, khoảng giờ tan tầm. Lúc đó khách cũng vãng, mà tôi cũng lười làm giờ đó lắm. Cả ngày ngồi ê cả mông, chỉ mong tới đó nghỉ ngơi tắm rửa ăn cơm thôi. Đa số tôi sẽ hẹn tối hoặc ngày khác nếu kín lịch. Nhưng khách hàng lúc đó là hai người đàn ông. Tầm ba mươi tuổi. Họ dìu nhau từng bước chậm chạp vào cửa. Coi bộ một trong hai người không được khỏe. Chân tay cứ run lẩy bẩy. Tôi ra tiếp chuyện. Họ bảo muốn xăm hình lên ngực. Cả hai luôn. Mà lúc đó tôi đã cho thợ phụ đi nghỉ nên có hẹn tối. Đúng hẹn, hai người họ lại đến. Vẫn dìu nhau đi vào. Tôi lắc đầu cảnh báo là xăm đau lắm. Thấy anh kia coi bộ sức khỏe yếu, không chịu nổi đâu. Thế nhưng anh vẫn cười. 32 tuổi mà nhìn cứ như sinh viên ấy. Da trắng, chân mày rậm, môi đỏ như đánh son. Anh bảo chịu được, đau mấy cũng chịu được, nếu không làm bây giờ thì chắc sẽ không còn cơ hội. Anh ấy bị Parkinson. Một bệnh thoái hóa thần kinh. Trước giờ tôi cứ nghĩ người cao tuổi mới mắc. Bệnh làm tứ chi yếu, đi đứng không được bình thường. Anh sợ đến một lúc nào đó anh quên mất người ta nên phải xăm.


Hai người đưa cho tôi hình của nhau. Họ muốn xăm hình nhau lên ngực. Tôi ngờ ngợ ra mối quan hệ của họ. Anh em ruột thì không thể, bạn bè thì hơi quá, chỉ có thể là người yêu mới dám in hình đối phương lên ngực. Ngay cạnh trái tim. Nếu ai làm xăm hay đã xăm sẽ biết. Không như xăm chữ hay các icon một nét. Muốn lên một hình phải mất nhiều thời gian. Phải đi khung, chi tiết rồi mới lên hình. Suốt quá trình đi sườn. Anh lớn luôn ngồi bên cạnh, nắm tay thật chặt. Luôn miệng hỏi chịu được không, hay dừng lại. Tôi biết anh nhỏ đau lắm, người cứ run bần bật theo từng đường kim.


Kết thúc hôm đó, tôi chỉ mới đi được một nửa khung. Hẹn hôm sau sẽ tiếp tục. Ước tính phải sáu bảy lần nữa mới xong. Họ hẹn tuần sau khi đi khám xong sẽ qua tiếp tục. Nhìn hình ảnh họ dìu nhau từng bước, tôi thấy cuộc sống vô thường quá. Ông trời rất giỏi trêu ngươi người ta. Tôi một mình, sống chết số sao hưởng vậy. Họ có người yêu, chỉ vì căn bệnh oái ăm mà tình cảm không trọn vẹn.


Nhưng nhìn cách họ nhìn nhau, từng cái nắm tay, lau nước mắt thì tôi biết, họ yêu nhau nhiều đến mức nào. Dù họ không nói ra cho cả thế giới biết rằng, chúng tôi yêu nhau. Nhưng tôi biết, thế giới của họ là nhau. Không cần phải phô trương, không cần lời chúc phúc. Họ bên nhau, chăm sóc nhau đó là hạnh phúc rồi. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng hết sức, để hình ảnh của họ sẽ mãi trong tim nhau. Good luck.

"Xăm hình nhau lên tim vì sợ... quên mất nhau" Reviewed by Boys Love Viet on March 09, 2018 Rating: 5

No comments:

All Rights Reserved by BL Việt © 2015 - 2017
Powered by Blogger.